Заглавная страница

Материал из Wiki

(Различия между версиями)
Перейти к: навигация, поиск
м
м
Строка 1: Строка 1:
-
Baseline extracellular K+ concentrations [https://dx.doi.org/10.3389/fnins.2015.00094 fnins.2015.00094] (not shown) have been between 2-3 mM. Through CSD propagation, [K+]e increased by 16.five?.34, 18.three?.9 and 15.two?.0 mM under normoxia, hypoxia and normoxia one hour soon after hypoxia, respectively. No substantial variations in delta [K+]e where located involving the three CSD waves.Baseline extracellular DC steady possible values were involving -1.two to about 1.six mV. For the duration of CSD, DC steady prospective decreased by (delta) -14.7?.three, -16.1?.5 and -15.five?.3 mV below normoxia, hypoxia and normoxia 1 hour soon after hypoxia, respectively. No considerable variations in delta DC possible were identified in between the 3 CSD waves. NO Synthase Inhibition 1. Brain Responses Just after L-NAME Injection L-NAME injection (IP) of 50 mg/kg brought on significant alterations in baseline levels on the measured parameters: CBF [http://www.sipirok.net/members/jeep5dish/activity/113206/ http://www.sipirok.net/members/jeep5dish/activity/113206/] declined plus the changes presented right here are one particular and two hours soon after the injection (from 101.5?.0 to 79.eight?.4 , p[https://dx.doi.org/10.3389/fnhum.2013.00686 fnhum.2013.00686] shown in Fig. (4). CSD triggered an initial improve in NADH, as identified also in the course of hypoxia (Figs. two, 3). The raise phase in reflectance augmented exactly where the reduce phase lowered, plus the improve in CBF, for the duration of CSD, was preceded by an initial decline.
+
Từ bi hỷ xả, đây là tứ vô lượng tâm, đến chỗ này là đã  giới thiệu đơn giản với quí vị rồi. Bốn chữ này đối với việc tu  học của chúng ta là vô cùng quan trọng. Phật đem nó xếp vào  sáu Ba La Mật của Bồ Tát, có thể thấy Thế Tôn ở trong dụng  ý dạy học, đối với môn học này vô cùng coi trọng.   Kinh  văn:  “Tứ  nhiếp  trang  nghiêm  cố,  thường  cần  nhiếp hóa nhất thiết chúng sanh”.   Y theo câu hoàn chỉnh phía trước Kinh văn mà đọc thì là:  “Long vương! Cử yếu ngôn chi, hành thập thiện đạo,  dĩ tứ nhiếp trang nghiêm cố, thường cần nhiếp hóa nhất  thiết chúng sanh”.   Chúng ta chỉ nói về pháp thế gian. Pháp xuất thế gian  thì  chúng ta không bàn  đến, vì  pháp xuất thế  gian  ở  mức  thấp nhất là nói pháp giới tứ thánh, nói nghiêm khắc nhất  là  Nhất  Chân  Pháp  Giới,  cấp  bậc  này  quá  cao  rồi,  nên  chúng ta chỉ nói sáu cõi. Trong sáu cõi, tất cả người và sự,  điều  khó  khăn  nhất  là  việc  chung  sống  giữa  người  với  người. Nếu như làm tốt mối quan hệ giữa người với người, có  thể  chung  sống  thì  cảnh  giới  sáu  cõi  cùng  với  Nhất  Chân Pháp Giới của chư Phật Như Lai thật ra là không có  khác  biệt. Từ  đó  cho  thấy,  chung  sống  giữa  người  với  người là việc lớn hàng đầu ở trong sáu cõi. Giáo học của cổ  thánh  tiên  hiền, chư  Phật  Bồ  Tát  thị  hiện  ở  thế  gian  đủ  dạng giáo hóa, đều lấy đó là việc lớn hàng đầu, cũng chính  là tông chỉ đứng đầu trong dạy học. Tại sao pháp giới bốn  thánh trở lên, những vấn đề này đều không còn vậy? Các  Ngài thật sự giác ngộ rồi. Chúng ta xem thấy ở trong Kinh  Phật, A La Hán, Bích Chi Phật, quả vị mà các Ngài chứng  được là chánh giác, các Ngài thật sự giác ngộ. Thật sự giác  ngộ thì vấn đề này liền giải quyết rồi. Chưa có thật sự giác  ngộ thì vẫn còn  trong sáu cõi, kể cả  Trời  Phi  Tưởng,  Phi  Phi Tưởng Xứ. Chúng ta tiếp nhận giáo dục thánh hiền để  làm gì vậy? Chỉ là học theo các bậc thánh hiền làm thế nào chung sống với đại chúng. Điều này ở thế gian gọi là đại trí  thức. Chỉ  cần  đem  vấn  đề  này  giải  quyết  thì  những  việc  khác đều không thành vấn đề. Phật chỉ dạy chúng ta  tổng  cương lĩnh, tổng nguyên tắc chính là một câu này. (Trích Giảng "Phật thuyết thập thiện nghiệp đạo kinh" - Lão Hòa Thượng Tịnh Không chủ giảng)
 +
 
 +
Học  Phật,  nếu  như  kiến  giải,  tư  duy  của  chúng  ta  bất  chánh  thì  toàn  bộ  phía  sau  đều  không  có. Tại  sao  vậyVì  không có căn, cho nên bất kể tinh tấn dụng công tu trì  như  thế nào cũng đều rơi vào đường ma chứ không phải Phật đạo. Tâm  bất  chánh, trong  Kinh  Lăng  Nghiêm  nói: “Nhân  địa  không thật, chiêu quả khúc khuỷu”, rơi vào ma đạo, không  phải Phật đạo. Điều quan trọng nhất là nhân phải chánh.   Hai điều này chính là “Kiến hòa đồng giải” ở trong lục  hòa kính. Chúng ta nhất định phải đặc biệt chú ý đến, nhất  định phải nghiêm túc nỗ lực tu học. Cái hay của bộ Kinh này  là ở chỗ này, chỉ có mười điều, rất dễ dàng ghi nhớ, thân tam,  khẩu tứ, ý tam. Thường xuyên nghĩ đến, thường xuyên nhớ  đến, thường xuyên đem tiêu chuẩn này để đánh giá mình khi  khởi tâm động niệm, lời nói, việc làm. Đây là chánh tư duy  giai đoạn đầu hiện nay của chúng ta. Ở Tịnh tông, ngoài loại tu hành này ra, nhất tâm niệm Phật cầu sanh Tịnh Độ thì chắc  chắn chính xác, đời này nhất định không luống qua. (Trích Giảng "Phật thuyết thập thiện nghiệp đạo kinh" - Lão Hòa Thượng Tịnh Không chủ giảng)

Версия 14:08, 30 марта 2018

Từ bi hỷ xả, đây là tứ vô lượng tâm, đến chỗ này là đã giới thiệu đơn giản với quí vị rồi. Bốn chữ này đối với việc tu học của chúng ta là vô cùng quan trọng. Phật đem nó xếp vào sáu Ba La Mật của Bồ Tát, có thể thấy Thế Tôn ở trong dụng ý dạy học, đối với môn học này vô cùng coi trọng. Kinh văn: “Tứ nhiếp trang nghiêm cố, thường cần nhiếp hóa nhất thiết chúng sanh”. Y theo câu hoàn chỉnh phía trước Kinh văn mà đọc thì là: “Long vương! Cử yếu ngôn chi, hành thập thiện đạo, dĩ tứ nhiếp trang nghiêm cố, thường cần nhiếp hóa nhất thiết chúng sanh”. Chúng ta chỉ nói về pháp thế gian. Pháp xuất thế gian thì chúng ta không bàn đến, vì pháp xuất thế gian ở mức thấp nhất là nói pháp giới tứ thánh, nói nghiêm khắc nhất là Nhất Chân Pháp Giới, cấp bậc này quá cao rồi, nên chúng ta chỉ nói sáu cõi. Trong sáu cõi, tất cả người và sự, điều khó khăn nhất là việc chung sống giữa người với người. Nếu như làm tốt mối quan hệ giữa người với người, có thể chung sống thì cảnh giới sáu cõi cùng với Nhất Chân Pháp Giới của chư Phật Như Lai thật ra là không có khác biệt. Từ đó cho thấy, chung sống giữa người với người là việc lớn hàng đầu ở trong sáu cõi. Giáo học của cổ thánh tiên hiền, chư Phật Bồ Tát thị hiện ở thế gian đủ dạng giáo hóa, đều lấy đó là việc lớn hàng đầu, cũng chính là tông chỉ đứng đầu trong dạy học. Tại sao pháp giới bốn thánh trở lên, những vấn đề này đều không còn vậy? Các Ngài thật sự giác ngộ rồi. Chúng ta xem thấy ở trong Kinh Phật, A La Hán, Bích Chi Phật, quả vị mà các Ngài chứng được là chánh giác, các Ngài thật sự giác ngộ. Thật sự giác ngộ thì vấn đề này liền giải quyết rồi. Chưa có thật sự giác ngộ thì vẫn còn trong sáu cõi, kể cả Trời Phi Tưởng, Phi Phi Tưởng Xứ. Chúng ta tiếp nhận giáo dục thánh hiền để làm gì vậy? Chỉ là học theo các bậc thánh hiền làm thế nào chung sống với đại chúng. Điều này ở thế gian gọi là đại trí thức. Chỉ cần đem vấn đề này giải quyết thì những việc khác đều không thành vấn đề. Phật chỉ dạy chúng ta tổng cương lĩnh, tổng nguyên tắc chính là một câu này. (Trích Giảng "Phật thuyết thập thiện nghiệp đạo kinh" - Lão Hòa Thượng Tịnh Không chủ giảng)

Học Phật, nếu như kiến giải, tư duy của chúng ta bất chánh thì toàn bộ phía sau đều không có. Tại sao vậy? Vì không có căn, cho nên bất kể tinh tấn dụng công tu trì như thế nào cũng đều rơi vào đường ma chứ không phải Phật đạo. Tâm bất chánh, trong Kinh Lăng Nghiêm nói: “Nhân địa không thật, chiêu quả khúc khuỷu”, rơi vào ma đạo, không phải Phật đạo. Điều quan trọng nhất là nhân phải chánh. Hai điều này chính là “Kiến hòa đồng giải” ở trong lục hòa kính. Chúng ta nhất định phải đặc biệt chú ý đến, nhất định phải nghiêm túc nỗ lực tu học. Cái hay của bộ Kinh này là ở chỗ này, chỉ có mười điều, rất dễ dàng ghi nhớ, thân tam, khẩu tứ, ý tam. Thường xuyên nghĩ đến, thường xuyên nhớ đến, thường xuyên đem tiêu chuẩn này để đánh giá mình khi khởi tâm động niệm, lời nói, việc làm. Đây là chánh tư duy giai đoạn đầu hiện nay của chúng ta. Ở Tịnh tông, ngoài loại tu hành này ra, nhất tâm niệm Phật cầu sanh Tịnh Độ thì chắc chắn chính xác, đời này nhất định không luống qua. (Trích Giảng "Phật thuyết thập thiện nghiệp đạo kinh" - Lão Hòa Thượng Tịnh Không chủ giảng)